Hỏi một câu chỉ dốt chốc lát. Nhưng không hỏi sẽ dốt nát cả đời ''

Ngày 21 tháng 10 năm 2017

ĐĂNG NHẬP TÀI KHOẢN

 » Góc tương tác » Góc giáo viên

Cảm nhận nghề giáo viên

Cập nhật lúc : 20:41 13/09/2013  
Cảm nhận nghề giáo


Có những nhà giáo tài hoa, nhiều kinh nghiệm đã phải rời bỏ mái trường, lớp học, bỏ các em học sinh thân yêu vì tuổi cao sức yếu. Đó là nỗi đau xót khôn nguôi, khiến mỗi người trong chúng ta, khi nghĩ đến đều cảm thấy chạnh lòng, dẫu biết rằng đó là quy luật tất yếu của thời gian. Trong không khí tưng bừng dào dạt niềm vui của ngày Nhà giáo Việt Nam, là nhà giáo, chúng tôi thực sự xúc động trước những nghĩa cử, những ân tình mà toàn xã hội đã dành cho chúng tôi. Phải thừa nhận rằng, với tinh thần “tôn sư trọng đạo” ngàn đời của dân tộc ta, các tầng lớp nhân dân đã cho chúng tôi những niềm an ủi và những xúc cảm vô bờ.

Dạy học là một nghề có rất sớm trong xã hội.
Ngày nay, nó không còn như một cái cây mới mọc, chỉ có một màu xanh tươi, thánh thiện, mà đã trở thành một cây đại thụ sum suê. Thời gian phủ lên diện mạo của nó với biết bao màu sắc và những đường nét đa hình. Một cây đời trải cùng nắng gió thời gian...
Sự nghiệp trồng người là một nhiệm vụ thiêng liêng cao cả của thầy cô giáo.  Lịch sử của ngành giáo dục, đã trải qua nhiều nỗi thăng trầm, nhất là trong những năm gần đây. Có những nhà giáo tài hoa, nhiều kinh nghiệm đã phải rời bỏ mái trường,  lớp học, bỏ các em học sinh thân yêu vì tuổi cao sức yếu. Đó là nỗi đau xót khôn nguôi, khiến mỗi người trong chúng ta, khi nghĩ đến đều cảm thấy chạnh lòng, dẫu biết rằng đó là quy luật tất yếu của thời gian. Trong không khí tưng bừng dào dạt niềm vui của ngày Nhà giáo Việt Nam, là nhà giáo, chúng tôi thực sự xúc động trước những nghĩa cử, những ân tình mà toàn xã hội đã dành cho chúng tôi. Phải thừa nhận rằng, với tinh thần “tôn sư trọng đạo” ngàn đời của dân tộc ta, các tầng lớp nhân dân đã cho chúng tôi những niềm an ủi và những xúc cảm vô bờ. Đó là những tình cảm quý báu ràng buộc chúng tôi, là lý tưởng để chúng tôi cống hiến toàn bộ tri thức của mình cho sự nghiệp giáo dục. Dù nghề giáo ngày nay còn rất nhiều khó khăn, đòi hỏi người thầy giáo không chỉ có lòng yêu nghề, mến trẻ, mà còn phải sống có lý tưởng và bản lĩnh mới có thể vững vàng bám trụ trường lớp. Nhưng đối với trọng trách mà toàn xã hội đã giao phó, chúng tôi nhất định sẽ vượt qua, sẽ hoàn thành thiên chức cao quý của nhà giáo “Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm”.
         Trước niềm tin mà quý thầy cô đi trước giao cho chúng tôi – những người đang tiếp tục ươm mầm cho sự nghiệp “trồng người”, chúng tôi quyết không phụ lòng kỳ vọng ấy.   
         Tuy nhiên, truyền thống tôn sư trọng đạo của nhân dân ta từ xưa và mãi mãi sau này chắc chắn sẽ không thay đổi – nhưng những yêu cầu của xã hội đổi mới đối với nhà giáo, cả về phẩm chất và năng lực thì lại tăng lên rất nhiều. Điều đó đòi hỏi bản lĩnh của mỗi nhà giáo, vừa giữ được phẩm chất truyền thống tốt đẹp của nghề nghiệp cao quý này, lại vẫn đáp ứng nhu  cầu ngày càng cao về tri thức, về kiến thức chuyên môn và nghiệp vụ sư phạm.
          Cũng cần phải nói đến vấn đề đối mặt với nền kinh tế thị trường, đặc biệt khi chúng ta bước vào Tổ chức Thương mại thế giới (WTO) thì sự thách thức ấy trở thành một “áp lực”, nhưng đôi khi đó lại là đòn bẩy để chúng ta vươn lên mạnh mẽ và không chỉ dừng ở lĩnh vực kinh tế đơn thuần. Thật vậy, với tầm cao của nền kinh tế tri thức thì mọi hành vi, thái độ, lời nói việc làm của nhà giáo đều là tấm gương phản chiếu nhiều chiều – nhưng không ai khác hơn chính nhà giáo phải tự soi mình. Ai cũng biết đã là thước thì phải thẳng, đã là cân thì phải chính xác, nhưng muốn “thẳng” hay “chính xác” đều phụ thuộc ở người cầm. Nhà giáo chúng ta phải hết sức chú ý điều này. Tuy là việc khó, nhưng không thể buông lơi – bởi lẽ, trau dồi và nâng cao phẩm chất năng lực là yêu cầu tự thân ở mỗi nhà giáo , những giáo viên dù đã nghỉ hưu hay đang còn đứng trên bục giảng phải luôn tâm niệm. Chính điều đó sẽ cụ thể hóa cho một phong trào được toàn ngành Giáo dục phát động và được xã hội nhiệt liệt hưởng ứng, đó là phong trào: “Nói không với tiêu cực và bệnh thành tích trong giáo dục”.
          Có người hỏi rằng “Giai đoạn nào là giai đoạn đẹp nhất của cuộc đời”?
Tôi nghĩ rằng, mỗi giai đoạn của cuộc đời đều là những thời khắc đẹp nhất, cho dù mới chập chững vào nghề hay đã nghỉ hưu, nếu chúng ta thật sự biết trân trọng giữ gìn, đừng để thời gian trôi qua một cách vô ích.

           Như Paven đã nói: “Đời người chỉ sống một lần” trong Thép đã tôi thế đấy!.
Mong sao các thầy giáo, cô giáo sẽ luôn đủ sức khỏe, hạnh phúc và niềm tin; mong xã hội tạo thêm nhiều thuận lợi để cuộc sống của các thầy, cô ngày càng có điều kiện học tập, giảng dạy cao hơn, để các thầy, cô yên tâm công tác, dành trọn tâm ý cho sự nghiệp trồng người vẻ vang. 

Chưa có bình luận nào cho bài viết này



Các tin khác